Thay đổi lối chơi giữa các ván khiến đối thủ khó bắt bài.
Không đủ thời gian tính sâu nên trực giác và các thế cờ đã thuộc lòng trở nên quan trọng hơn khả năng tính toán.
Một giây lưỡng lự đủ để đối thủ áp sát và giành thế chủ động, nên quyết định sai vẫn hơn là không quyết định gì. Bị dồn vào góc sân là thế bất lợi nặng.
Kéo co ảo bấm phím luân phiên liên tục để kéo dây về phía mình. Nhiều người bấm loạn ở đầu trận rồi hụt hơi, trong khi giữ nhịp ổn định lại tích lực đều đến tận lượt cuối. Một bên thấy bản đồ còn bên kia điều khiển nhân vật là kiểu phân vai phổ biến, thông tin chỉ đầy đủ khi cả hai cùng nói ra.
Nhịp chậm cho phép quan sát và hiểu luật trước, chuyển sang thời gian thực khi đã thuộc các thao tác cơ bản sẽ đỡ nản hơn. Chấp quân là cách cân bằng giữa hai trình độ.
Bấm lệnh gỡ quá sớm hoặc quá muộn đều tính là thất bại, khoảng thời gian hợp lệ ở phần lớn game chỉ vài khung hình. Vượt chướng ngại vật song song theo cặp mang tính hợp tác cao. Chọn hậu là mặc định nhưng không phải lúc nào cũng tốt nhất, vài thế cờ phong thành mã lại chiếu hết ngay lập tức.
Một số giải bỏ luật này vì đấu gương cho thấy rõ chênh lệch kỹ năng khi hai bên có công cụ hoàn toàn giống nhau. Chọn nhân vật khác nhau cho mỗi người để tránh nhầm lẫn. Chế độ tăng giờ cộng thêm vài giây sau mỗi nước.
Người chơi có kinh nghiệm thường quét vùng giữa trước, nhưng chính vì thế mà mép bảng lại trở thành chỗ nhiều người chọn. Cờ vây thu gọn còn chín đường kẻ vẫn giữ luật vây đất cơ bản.